Trong một thời gian dài, tôi từng nhiều lần thừa nhận rằng mình không phải là một người hâm mộ thể loại game nhập vai (RPG). Chắc chắn, thỉnh thoảng vẫn có những tựa game mà tôi yêu thích dù chúng có yếu tố RPG, nhưng nhìn chung, tôi không mấy mặn mà với thể loại này, biết rõ đó là vấn đề cá nhân. Tuy nhiên, mọi thứ giờ đã hoàn toàn khác. Sau khi trải nghiệm Elden Ring và sau đó là toàn bộ bộ sưu tập Soulsborne, tôi đã nuôi dưỡng một tình yêu sâu sắc dành cho thể loại này.
Tương tự, vào đầu những năm 2000, tôi rất thích chơi trên Famiclone và chiếc SNES nhái mà tôi mua bằng số tiền tiết kiệm khó khăn. Nhưng những trò chơi tôi chủ yếu chơi là game đua xe, đối kháng, và thể thao. Những trải nghiệm game dài hơn, dựa trên cốt truyện, đặc biệt là trên SNES, là điều tôi luôn né tránh, và có một lý do mạnh mẽ cho điều đó. Các console tôi dùng để chơi những tựa game 16-bit này luôn đi kèm với những băng game “400 trong 1”, “200 trong 1”, nghĩa là khi đó, đứa trẻ tám hay mười tuổi như tôi luôn có tới 399 trò chơi khác để thử. Chúng mang lại sự thỏa mãn tức thì hơn cho tôi cũng như bất kỳ người bạn nào đến chơi.
Tất nhiên, vẫn có những ngoại lệ – những tựa RPG dài đòi hỏi hàng chục giờ chơi, nhưng cuối cùng tôi vẫn dành thời gian cho chúng, bởi vì chúng không ngừng hấp dẫn và gây nghiện một cách điên cuồng. Những trò chơi đó đã khiến tôi say mê – và tiếp tục chơi – bất chấp sức hấp dẫn của những tựa game như Top Gear 2 hay Super Punch Out!!
Bộ sưu tập các tựa game SNES kinh điển và đáng nhớ nhất mọi thời đại
Super Mario RPG: Khởi Đầu Đầy Bất Ngờ
“Chờ đã… thế giới có thể kết thúc? Và Bowser là bạn?”
Trước khi tôi chơi Super Mario RPG lần đầu tiên vào cuối những năm 2000, tôi đã chơi rất nhiều game Mario trước đó. Thế nhưng, Super Mario RPG vẫn khiến tôi hoàn toàn bất ngờ. Khi ấy tôi vẫn đang trong giai đoạn “chỉ chơi game đối kháng và đua xe”, nhưng tựa game này đã khiến tôi phải dừng lại, bởi vì tôi đã tìm kiếm một trò chơi Mario đi cảnh thông thường, và thay vào đó, tôi nhận được những nhân vật Mario biết nói chuyện, xây dựng liên minh, chiến đấu theo lượt, và đắm mình vào một cốt truyện sâu sắc hơn nhiều so với việc chỉ giải cứu một công chúa mà tôi chỉ thấy ở cuối game. Việc Bowser không phải là nhân vật phản diện cuối cùng đã khiến tôi ngạc nhiên vô cùng, và còn bất ngờ hơn khi kẻ thù hóa ra lại là một gã tên Smithy.
Super Mario RPG, đối với tôi, cảm giác như nó sống động. Lời thoại hấp dẫn, thế giới trông như một giấc mơ hoạt hình đất sét (claymation), và mỗi nhân vật đều có mục đích riêng. Hệ thống chiến đấu theo lượt, mặc dù đôi lúc có thể trở nên mệt mỏi và nhàm chán, nhưng vẫn hiệu quả ở nhiều khía cạnh. Đối với một đứa trẻ chưa từng trải nghiệm những cuộc phiêu lưu AAA kéo dài hàng chục giờ, Super Mario RPG giống như một “chất gây nghiện ban đầu” đưa tôi vào thế giới nhập vai. Nó dạy tôi cách quan tâm đến chỉ số và trang bị, và chứng minh rằng Mario có thể làm được nhiều điều hơn là chỉ nhảy lên đầu Goomba và rùa.
Giao diện chiến đấu theo lượt và đồ họa tươi sáng của Super Mario RPG phiên bản Switch
Terranigma: Câu Chuyện Sâu Sắc Vượt Thời Gian
Tôi không nghĩ mình có thể chơi Terranigma trên chiếc console nhái của mình nếu nó không được đóng gói trong băng game “400 trong 1” lậu mà tôi đã mua. Giờ đây, khi đã trưởng thành, tôi nhận ra rằng đây sẽ luôn là một viên ngọc quý bị đánh giá thấp của SNES, bất kể ai đó có dành bao nhiêu lời khen ngợi đi chăng nữa. Ban đầu, nó chỉ trông giống như một game hành động góc nhìn từ trên xuống kiểu Zelda khác, và tôi thậm chí còn dừng chơi sau vài phút đầu tiên. Tuy nhiên, một lần chơi lại đã khiến tôi nhận ra nó khác biệt đến mức nào, và đó là một trò chơi mà bạn trở thành người chịu trách nhiệm trực tiếp trong việc hồi sinh thế giới. Tôi không còn giải cứu một công chúa, một ngôi làng, hay thậm chí một vương quốc nữa – tôi đang xây dựng lại toàn bộ các lục địa, hồi sinh động vật và đưa các nền văn minh trở lại từ bờ vực tuyệt chủng trong tựa game 16-bit nhỏ bé mà tôi tình cờ quyết định cho cơ hội thứ hai này.
Có điều gì đó ở Terranigma thực sự nổi bật với tôi vào thời điểm tôi đang tận hưởng kỳ nghỉ hè lớp tám, đó là bầu không khí của nó. Trò chơi mang một tông màu u sầu, gần như ám ảnh, nhưng vẫn cảm thấy đẹp vô tận. Mỗi thị trấn bạn giúp phát triển đều mang lại cảm giác chiến thắng cá nhân nhỏ bé, và dần trở nên ấm áp, thân thuộc như nhà. May mắn thay, chiến đấu không theo lượt. Nó nhanh và linh hoạt, điều đó khiến mọi thứ trở nên tốt hơn nhiều đối với tôi, bởi vì nó như một cầu nối giữa vùng an toàn của tôi với các cơ chế RPG đầy đủ. Hồi đó tôi không biết, nhưng Terranigma, nhìn lại, đã dạy tôi yêu thích sự phức tạp. Nó dạy tôi rằng game không phải lúc nào cũng về việc trở nên mạnh hơn, mà là làm điều gì đó có ý nghĩa. Đó là lý do tại sao Terranigma luôn ở trong tâm trí tôi kể từ khi chơi Death Stranding 2 – gần hai thập kỷ cách biệt, cả hai trò chơi đều khiến tôi cảm thấy tốt hơn về việc kết nối mọi người.
Phong cảnh huyền ảo và tạo hình nhân vật trong game Terranigma – một tuyệt tác RPG trên SNES
Earthbound: Tựa Game RPG Độc Đáo và Đáng Yêu
Ba đứa trẻ trên chuyến phiêu lưu cứu thế giới
Một trong những câu chuyện game yêu thích của cá nhân tôi là về cách tôi chơi Earthbound, và nó về cơ bản xảy ra vì tôi đi vệ sinh và bạn tôi quyết định nhấp vào tựa game có cái tên kỳ lạ nhất mà cậu ấy tìm thấy. Sau khi bắt đầu, cậu ấy là người mất hứng thú khá nhanh, trong khi tôi nóng lòng muốn bắt đầu lại game khi cậu ấy về. Đây là một trò chơi mà bạn là một đứa trẻ sống trong một thị trấn ngoại ô hiện đại, sử dụng gậy bóng chày và con quay để chống lại kẻ thù không phải quái vật, mà là những con chó đi lạc, những người hippy, và người ngoài hành tinh. Để lưu game, bạn phải tìm một chiếc điện thoại và gọi cho bố mình – làm sao bạn lại không yêu thích điều đó cơ chứ?
Earthbound là một tựa game hiếm có và hài hước. Nó không bao giờ quá nghiêm túc, nhưng lại sở hữu một dòng chảy cảm xúc mà có lẽ tôi chưa thể cảm nhận đầy đủ, nhưng chắc chắn có thể cảm nhận được. Một nhóm trẻ em trên chuyến đi đường dài, cố gắng ngăn chặn một người ngoài hành tinh toàn năng chiếm đoạt và hủy hoại thế giới – đó là tiền đề của Earthbound, và không thể không bị cuốn hút vào nó. Trận chiến cuối cùng vẫn đọng lại trong tôi cho đến ngày nay, bởi vì nó là một cú đấm mạnh mẽ vào trái tim của một cậu học sinh lớp tám.
RPG không nhất thiết phải luôn là kiếm và phép thuật – đó là điều Earthbound đã dạy tôi. Chúng có thể độc đáo, hiện đại, và trên hết là hài hước. Và chúng vẫn có thể chạm đến cảm xúc của bạn nếu được làm đúng cách.
Ness và đồng đội đối đầu kẻ thù kỳ lạ bằng gậy bóng chày trong Earthbound
Chrono Trigger: Ngôi Vương Của Các Game Nhập Vai SNES
Một trong những RPG vĩ đại nhất, Chrono Trigger vẫn hoàn hảo sau 30 năm
Đây rồi. Đây chính là tựa game đó. Tựa game không chỉ khiến tôi tôn trọng thể loại RPG một cách trọn vẹn. Một anh khóa trên ở trường – người tình cờ có mặt khi tôi mua chiếc SNES – đã bảo tôi phải chơi Chrono Trigger, bất kể điều gì xảy ra. Sự tôn kính mà anh ấy nói về nó tự nhiên khiến tôi thử trò chơi, và trong khi tôi hoàn toàn mong đợi sẽ thất vọng, tôi đã không. Hoàn toàn không.
Cho đến ngày nay, Chrono Trigger vẫn là một trong những trò chơi được làm thủ công tinh xảo nhất mà tôi từng chơi, và không cần phải nói, nó đã đứng vững theo thời gian một cách đáng kinh ngạc. Cơ chế du hành thời gian, nhịp độ, và sự chuyển tiếp liền mạch giữa khám phá và chiến đấu – tất cả đều khiến tôi yêu thích trò chơi này. Tuy nhiên, chính cách kể chuyện đã đưa tựa game này vượt trội hơn tất cả. Mọi điều bạn làm đều có ý nghĩa. Mỗi nhân vật đều có một hành trình riêng, và mỗi lựa chọn đều mang lại cảm giác quan trọng. Phong cách nghệ thuật của Akira Toriyama là không thể nhầm lẫn, và tình yêu của tôi dành cho mọi thứ liên quan đến Dragon Ball càng khiến tôi yêu Chrono Trigger hơn nữa. Để giải thích theo cách tốt nhất có thể, Chrono Trigger giống như đọc một cuốn tiểu thuyết, chơi một bộ anime, và là một phần của một bộ phim phiêu lưu, tất cả cùng một lúc.
Tôi nhớ Chrono Trigger là một trong những trò chơi đầu tiên thực sự đã rèn luyện cho tôi sự kiên nhẫn với các hộp thoại và màn hình kho đồ. Nó cho tôi thấy định dạng RPG có thể mạnh mẽ đến mức nào, và mặc dù phải mất một tháng để hoàn thành, tôi không hề nghĩ rằng một giây nào bị lãng phí.
Crono và bạn bè thực hiện chuyến du hành xuyên thời gian trong Chrono Trigger
Những Tựa RPG 16-bit Khác Và Hành Trình Khám Phá Tiếp Theo
Tất nhiên, vẫn còn những tựa game khác. Nổi bật trong số đó là Final Fantasy IV, V, và VI, tất cả đều đã được tôi thử qua. Nhưng biết nói sao đây? Chúng chưa bao giờ thực sự “chạm” đến tôi, và tôi không thể khiến bản thân quan tâm đến các nhân vật hay thế giới của chúng. Thậm chí, tôi còn cố gắng chơi tiếp các phần sau dù không thích phần đầu, hy vọng mọi thứ sẽ thay đổi hoặc có điểm gì đó thu hút, nhưng vô ích.
Giờ đây, khi đã tìm lại được tình yêu của mình với tất cả các game SNES mà tôi lớn lên cùng, và quan trọng hơn là những tựa game tôi đã bỏ lỡ, tôi dự định sẽ chơi thêm nhiều tựa game nổi tiếng khác mà mọi người giới thiệu. Đứng đầu danh sách, mà tôi nóng lòng muốn thử trong một chuyến bay 8 tiếng, là Secret of Mana và Tales of Phantasia. Tôi hoàn toàn hy vọng sẽ tận hưởng chúng nhờ RetroArch trên điện thoại của mình.
Hành trình từ một người không mấy hứng thú với thể loại RPG đến việc trở thành một fan hâm mộ cuồng nhiệt thực sự là một trải nghiệm đáng nhớ. Các tựa game SNES nhập vai kinh điển như Super Mario RPG, Terranigma, Earthbound, và đặc biệt là Chrono Trigger, không chỉ mang lại những giờ phút giải trí tuyệt vời mà còn định hình cách tôi nhìn nhận về game, về câu chuyện và về những giá trị ý nghĩa mà một trò chơi có thể mang lại. Chúng đã dạy tôi sự kiên nhẫn, khả năng đắm chìm vào những thế giới phức tạp và nhận ra rằng game nhập vai không chỉ là những chỉ số hay trang bị, mà là cả một cuộc phiêu lưu đầy cảm xúc và những bài học vượt thời gian.
Bạn đã từng trải qua hành trình tương tự hay có những tựa game SNES RPG yêu thích nào khác muốn chia sẻ? Hãy để lại bình luận phía dưới để chúng ta cùng thảo luận nhé!