Sau thời gian dài chờ đợi, tựa game đình đám Doom: The Dark Ages cuối cùng cũng ra mắt và đã gây ấn tượng mạnh mẽ với giới game thủ. Không chỉ là một bước tiến hóa đáng kể của bộ ba Doom được hồi sinh mà không lặp lại lối mòn, The Dark Ages còn chứng minh được giá trị của mình như một trải nghiệm chơi đơn độc lập, mang đến nhiều điều mới lạ. Tuy nhiên, trong nỗ lực đổi mới và mang đến những trải nghiệm khác biệt, Doom: The Dark Ages cũng không tránh khỏi những điểm chưa hoàn hảo, thậm chí có thể gây chia rẽ trong cộng đồng người hâm mộ. Chúng ta không mong muốn một bản Doom Eternal 2, nhưng rõ ràng có những tính năng và khía cạnh của trò chơi này có thể khiến người chơi phải cân nhắc.
1. Loại bỏ Double Jump và Double Dash: Thay Đổi Cơ Chế Di Chuyển Cốt Lõi
Doom Eternal, được mệnh danh là một trong những tựa game Doom xuất sắc nhất từ trước đến nay, nổi bật với khả năng di chuyển linh hoạt của Slayer, cho phép người chơi nhảy nhót khắp bản đồ, săn quỷ và thực hiện những pha hành động mãn nhãn. Theo lời nhà phát triển id Software, họ không muốn The Dark Ages chỉ là một phiên bản lặp lại. Do đó, nếu Eternal tập trung vào việc vừa nhảy vừa bắn, thì Doom mới lại xoay quanh việc đứng vững và chiến đấu. Slayer trong trang phục áo choàng lông thời Trung cổ, trang bị chùy và khiên, rõ ràng đã khác biệt so với các phiên bản năm 2016 và 2020.
Thế nhưng, cần nhớ rằng Eternal đã trở thành hình mẫu chuẩn mực bởi tính đột phá và sự hoàn hảo của nó. Chính vì vậy, nếu bạn bước vào The Dark Ages với kỳ vọng sẽ có thêm những pha nhảy đôi hay lướt đôi quen thuộc, bạn sẽ thất vọng khi biết rằng Doom: The Dark Ages đã loại bỏ hoàn toàn hai cơ chế này. Thậm chí, game còn có nút chạy nước rút (sprint) và cơ chế chạy riêng, điều mà cả Doom 2016 và Eternal đều không có. Nếu bạn định nhảy đôi qua một Mancubus hoặc lướt đôi để thoát khỏi Revenant như trong Eternal, bạn sẽ không thể thực hiện được. Để tăng “trọng lượng” cho Slayer trên chiến trường, cả hai cơ chế cốt lõi từ Eternal đã bị loại bỏ, thay vào đó là chạy nước rút, nhảy khi chạy và một cú Shield Charge (lướt khiên) giống như một pha lướt đơn.
Bìa game Doom: The Dark Ages với biểu tượng Slayer trung tâm và cảnh chiến đấu ác liệt.
2. Các Phân Đoạn Atlan Mech và Rồng: Đẹp Mắt Nhưng Thiếu Chiều Sâu
Khi id Software tiết lộ rằng The Dark Ages sẽ có những phân đoạn người chơi điều khiển Atlan Mech và cưỡi rồng, nhiều người đã vô cùng phấn khích. Mặc dù cả hai yếu tố này không phải là “tinh túy” của Doom, nhưng chúng đều rất ngầu, và sự “ngầu” này có thể được coi là đồng nghĩa với thương hiệu. Tuy nhiên, khi các bản xem trước gameplay xuất hiện, những nghi ngờ về các phân đoạn Atlan và cưỡi Rồng bắt đầu nhen nhóm. Và rồi, khi game chính thức ra mắt, những nghi ngờ đó đã trở thành sự thật — cả hai phân đoạn này đều có rất ít thứ để người chơi khám phá.
Phân đoạn Atlan Mech đầu tiên xuất hiện ở Chương 3 của game. Trong đó, người chơi chỉ cần nhấn nút né tránh đúng lúc và sau đó là nhấn liên tục chuột trái và phải. Những phân đoạn này gần như không có chiều sâu gameplay nào đáng kể, nhưng không thể phủ nhận chúng trông cực kỳ hoành tráng. Với phân đoạn cưỡi rồng, được giới thiệu ở Chương 5, mọi thứ chỉ đơn giản là bay lượn và né tránh đúng lúc để hạ gục tàu chiến hoặc quái vật. Một lần nữa, sự thiếu chiều sâu khiến những phân đoạn này có cảm giác như được thêm vào một cách miễn cưỡng. Dù sao đi nữa, yếu tố “cool ngầu” của cả hai phân đoạn này là không thể phủ nhận, và có một vài khoảnh khắc thú vị xoay quanh chúng. Thật đáng tiếc khi chúng bị giới hạn chủ yếu ở các đoạn cắt cảnh chứ không phải gameplay thực sự.
3. Cơ Chế Khiên Đỡ Đòn (Parry): Quá Phụ Thuộc?
Thật kỳ lạ khi nghĩ rằng một tính năng cốt lõi, trung tâm của tựa game Doom mới — chiếc khiên — lại có thể trở thành một yếu tố gây tranh cãi. Việc sử dụng khiên để chặn đòn, đỡ đòn, di chuyển, lướt đi và giải đố trong các đấu trường có khiến người chơi thích thú không? Chắc chắn là có. Nhưng liệu việc nó được “nhồi nhét” vào hầu hết mọi cơ chế trong game để tăng tối đa tính hữu dụng, giống như Batmobile trong Arkham Knight, có phải là một vấn đề? Cũng là có.
Hãy thẳng thắn nhìn nhận — có rất nhiều game hiện nay dựa vào cơ chế đỡ đòn (parry), và số lượng này đang ngày càng tăng lên. Tựa game cuối cùng mà ít ai nghĩ sẽ áp dụng cơ chế này lại là một game Doom, vốn là một tượng đài trong thể loại bắn súng góc nhìn thứ nhất. Tuy nhiên, nó đã xuất hiện, và game đã đảm bảo rằng bạn phải sử dụng nó, bất kể tình huống nào.
Sự phụ thuộc quá mức vào chiếc khiên của Slayer như một vật dụng bắt buộc trên chiến trường, thậm chí khiến một số vũ khí bị lu mờ, và sau đó đảm bảo rằng mọi câu đố hay phân đoạn nhảy nhót trong game cũng phải sử dụng khiên, có thể khiến bất kỳ ai không ngay lập tức yêu thích nó phải bỏ cuộc. Trong trường hợp đó, lựa chọn duy nhất còn lại là quay trở lại Eternal hoặc Doom 2016, thay vì tiếp tục chơi The Dark Ages.
Slayer trong Doom: The Dark Ages sử dụng khiên để đỡ đòn hoặc tấn công trong chiến đấu.
4. Vắng Bóng Glory Kill Truyền Thống: Nỗi Đau Lòng Của Fan
Thành thật mà nói, đây là điểm khiến nhiều người hâm mộ, bao gồm cả tôi, cảm thấy nuối tiếc nhất. Những pha kết liễu “Glory Kill” bạo lực, kịch tính và gần như mang tính nghệ thuật mà Slayer dùng để hạ gục các loại quỷ khác nhau trong Eternal và Doom 2016 là trái tim của dòng game này đối với nhiều người chơi. Một hoạt ảnh không thể phá vỡ, nơi Slayer dành vài giây để xẻ, chặt và thổi bay kẻ thù một cách mãn nhãn nhất? Chắc chắn tôi sẽ tham gia và muốn nó lặp lại. Đáng buồn thay, Glory Kill truyền thống đã bị loại bỏ khỏi Doom: The Dark Ages, điều này chắc chắn đã làm giảm đi sự phấn khích của tôi đối với trò chơi.
Thay vào đó, trong phiên bản này, khi một số loại quỷ rơi vào trạng thái choáng váng, Slayer chỉ đơn giản là đấm, đá hoặc dùng chùy đánh chúng, mà không làm gián đoạn dòng chảy chiến đấu hay bước vào bất kỳ hoạt ảnh đặc biệt nào. Tuy nhiên, Glory Kill không hoàn toàn biến mất khỏi game. Nếu bạn đang ở trên không sau khi nhảy và thực hiện đòn kết liễu, bạn vẫn sẽ nhận được hiệu ứng tương tự — hoạt ảnh kết liễu đặc biệt kèm trạng thái bất tử — nhưng chỉ có một hoạt ảnh cho mỗi loại kẻ thù, không phải tất cả kẻ thù đều có, và tất cả đều liên quan đến chiếc khiên. Chúng cũng khá ngẫu nhiên, tùy thuộc vào vũ khí cận chiến bạn đang trang bị. Sau khi thực sự chơi game hơn tám mươi giờ, tôi không thể tưởng tượng được trò chơi sẽ tệ hơn nếu Glory Kill vẫn được giữ lại. Nhưng tôi chắc chắn có thể hình dung nó sẽ “ngầu” hơn rất nhiều.
5. Yêu Cầu Cấu Hình Cao: Rào Cản Tiếp Cận Game Thủ
Trong vài năm qua, DOOM Eternal đã củng cố vị thế của mình trong danh sách những tựa game kinh điển vì hai lý do. Thứ nhất, đó là một trong những trải nghiệm bắn súng góc nhìn thứ nhất tuyệt vời nhất vẫn còn giá trị đến ngày nay. Thứ hai, nó là một chuẩn mực vàng cho các tựa game tối ưu hóa — trò chơi trông tuyệt vời, từ họa tiết, hiệu ứng cho đến nhân vật và đoạn cắt cảnh. Mặc dù vậy, nó vẫn là một trong những game được tối ưu tốt nhất mà chúng ta từng thấy — một điều mà các nhà phát triển ngày càng “quên” đi.
Thật đáng tiếc, yêu cầu cấu hình tối thiểu cho Doom: The Dark Ages, theo thông báo chính thức, bao gồm card đồ họa RTX 2060 Super. Điều này là do game sử dụng tính năng chiếu sáng toàn cầu ray-traced (ray-traced global illumination) cho hệ thống ánh sáng ở các cài đặt cao hơn. Đáng buồn là đó là tính năng nặng đồ họa duy nhất thực sự đòi hỏi phần cứng cao hơn, bởi vì nhìn chung, các họa tiết của game hầu như không khác biệt nhiều so với các phiên bản trước và bị giới hạn ở độ phân giải 4K. Chạy trên màn hình 1440p với RTX 4070 Ti, tôi chỉ có thể đạt được hơn 70fps ở chế độ DLSS Quality, và toàn bộ quá trình chơi của tôi phải bật Frame Generation để có được trải nghiệm 120fps mượt mà — một điều mà các game Doom gần đây hoàn toàn đòi hỏi và đã trở thành đồng nghĩa với chúng.
Thực tế, những yêu cầu phần cứng cao này đang trở thành một lý do chính khiến nhiều game thủ không mua game, bên cạnh các lý do khác.
Bìa game Doom Eternal với Slayer cầm súng giữa bầy quỷ, biểu tượng cho sự tối ưu hóa phần cứng vượt trội.
Doom: The Dark Ages vẫn là một tựa game phi thường — đừng hiểu lầm tôi. Nó tàn bạo, đẹp đẽ và đầy tính thử nghiệm táo bạo, và chỉ riêng điều đó đã xứng đáng được tôn trọng. Xét cho cùng, ba tựa game Doom gần đây đã trở thành một trong những bộ ba game hay nhất trong lịch sử gần đây.
Tuy nhiên, trong quá trình theo đuổi sự đổi mới, nó đã cắt bỏ một số yếu tố cốt lõi đã làm nên sức hút của dòng game này. Điều đó không khiến game trở nên tệ đi — nó chỉ khiến game trở nên khác biệt. Và trong khi một số người hâm mộ sẽ chấp nhận sự thay đổi này, thì rõ ràng Doom vẫn đang tiếp tục phát triển. Hãy cùng hy vọng rằng nó không đánh mất bản sắc của mình trong quá trình đó. Hãy chia sẻ cảm nhận của bạn về những thay đổi trong Doom: The Dark Ages dưới phần bình luận nhé!